Posted by: Tess Dao | December 30, 2009

Anh

Ngày dài.

Buổi sáng trở về từ nhà đứa bạn cùng sự mệt mỏi của thân xác và kiệt quệ tinh thần sau một ngày đầy biến cố và một đêm thao thức. Tuy vậy, mớ hỗn tạp cảm xúc cùng sự đòi hỏi phải nhanh chóng vượt qua, lấy lại thăng bằng trong bản chất cố hữu khiến việc nghỉ ngơi trở nên xa xỉ và vô trách nhiệm. Nó lại bắt đầu lang thang, dọ dẫm tìm kiếm những chỗ bám, những mảnh khả dĩ để bắt đầu vá lại tâm hồn.

Nó thường làm những việc mà khi kể ra, nó chắc rằng người khác – những người không hiểu nó – sẽ cho rằng ấu trĩ, vô vọng, rất trẻ con và phiền toái, nhưng hơn ai hết nó hiểu rõ điểm đến cuối cùng của cuộc hành trình này, là để tìm kiếm một nơi bình yên cho tâm hồn, nơi mà nó một lần nữa có thể mở cửa lòng mình. Vậy thì quá trình đi đến đó dù có ra sao, cũng đáng thử phải không?

Trong cái tao đoạn khó khăn này của đời người, khi một lần nữa niềm tin bị tổn hại và thử thách ở một mức độ không lường trước như thế này, nó biết mình không bao giờ ngã quỵ. Nhưng nó không muốn mình biến đổi thành một con người khác, cảnh giác và đa nghi, sợ hãi đến sống khép kín và hời hợt… Sống canh cánh với nỗi đau thương và giận dữ, nó sẽ chẳng khác nào một con thú bị dồn vào bước đường cùng, xù lông giương móng một cách vô tội vạ với bất cứ ai tiến đến quá gần.

Nó cần phải tha thứ, tha thứ  không phải để quay lại, mà tha thứ để quên đi. Nó cần phải hiểu thật rõ ngọn ngành để có thể tha thứ được…

Có lẽ cần…

——————————————————————————————-

Chúng ta đã cùng nhau đi qua một bài nhạc rất tuyệt, có khi sôi nổi, có lúc dìu dặt, có những cao trào với đầy những thanh âm trong cao vút trên nền của nhiều nốt trầm buồn. Sự tự tin trong anh khi mời em, sự dè dặt cân nhắc của em khi đưa tay ra đồng ý là một bước khởi đầu hoàn toàn không tệ. Anh lịch thiệp và dịu dàng dìu dắt em, từ những khởi đầu ngọt ngào nhẹ nhàng sang những cao trào trầm bổng; em hồi đáp lại những tín hiệu từ anh với tất cả khả năng, sự nhạy cảm và nồng nhiệt được anh khơi gợi, và ngược lại cũng bắt đầu đưa ra những tín hiệu để anh từ đó lấy nó làm bước đệm để đi tiếp những bước đẹp hơn, phức tạp và tinh túy hơn.

Những tưởng ta có thể cùng nhau hoàn tất một bài nhảy tuyệt vời với nhiều điểm tương đồng đến vậy trong hai tâm hồn cùng sự tin tưởng sẻ chia em đã tìm kiếm trong gần như vô vọng. Nhưng bài nhạc chưa dứt, mình đã trở thành đá tảng đeo vào chân nhau. Có thể anh đã lỗi nhịp, không thể theo kịp sự  sôi động, nóng bỏng em đang cuốn mình vào vì mải mê chìm vào những cảm xúc mà em tin rằng chỉ là thói quen cũ cùng với sự do dự thiếu dứt khoát không muốn tổn hại người khác –  người cố kéo anh trở về với bài nhạc hai người đã từng nhảy với nhau. Có thể do em đã phạm sai lầm khi không hiểu được sự cân bằng và đúng lúc của cho và nhận cũng như  thứ  được gọi là cơ chế hấp dẫn giữa hai cá thể khác giới.

Những cố gắng vãn hồi không thể ngăn chúng ta buông nhau ra khi sự thiếu hài hòa, cân đối bắt đầu để lại những vết thương trên cơ thể. Em đau vì sự thiếu trân trọng và thiếu bản lĩnh kiên cường, dứt khoát của anh, và vì em nhận ra mình có thể đã ngu ngốc như thế nào khi không đọc rõ và nhìn nhận tín hiệu của anh cũng như tự học cách ứng đáp thật khôn ngoan, và đã để mọi thứ tiếp diễn quá xa như vậy.

Một trải nghiệm đáng quý trở nên bi kịch.

Anh có lẽ sẽ tiếp tục mời một cô gái khác em trở thành partner cùng anh qua bài nhạc khác. Em có lẽ sẽ nghỉ một thời gian để lấy lại thăng bằng và một lần nữa, đứng vững trên đôi chân của mình.

Em sẽ nhảy tiếp với tất cả nhiệt huyết, hăng say và chân thành mà em có sau chấn thương này? Chúng ta có bao giờ hội ngộ khi vòng xoay của ballroom này một lần nữa đẩy mình vào nhau?

Cuộc đời sẽ vẫn tiếp diễn, mọi thứ sẽ về đúng vị trí của nó. Những thứ thuộc về mình sẽ ở lại. Ta sẽ đau đời hơn, già dặn và mạnh mẽ hơn, có lẽ cuối cùng sẽ học được thế nào là tàn nhẫn và ích kỷ với người khác để tự bảo vệ bản thân mình: nghĩ cho bản thân mình trước, người khác sau.

Rất vui là bạn nhảy của anh, dẫu đối mặt nhau vẫn là một thử thách đòi hỏi rất nhiều thứ mà hiện tại em không có.

Advertisements

Responses

  1. :* luv u :* !

  2. Tình cờ đọc được blog bạn, viết rất hay. Nỗi buồn luôn là thứ chúng ta vấp phải mỗi ngày trên đường đời, mong bạn mạnh mẽ vượt qua. Thân!

  3. dung buong nua ban oi moi viec roi se qua nhung noi buon roi cung se phai nhat thoi hay co gang len nhe hihi cuoc song phia truoc moi la quan trong do nha chuc ban vui

  4. Máj chjện tj`nh ku~m iu đương nọn xạ n0′ fuCk tạp nắm. Như g ro`y mọj chjện cu~ng wa thoy. Phảj hok na`k? Đi chơi dzí pạn pè là hết àh. tjn tuj ih.

    Tùần mớj dzuj dzẽ nha pạn.

  5. Pạn nàH pạN a Dưa Leo hẻ? dZo bL0g oNg dZuj ghE

  6. tai sao lai bi luy nhu vay boi 1 thang con trai…bi luy den muc tro nen ich ky, chi nghi cho minh, ko can biet toi nguoi khac. tu cho minh ko muon tro thanh 1 nguoi khac ma lai duc ket 1 le song: ich ky. mau thuan, thiet la nuc cuoi.
    ban muon hiu ro ngon nganh ha, mo di.. thich la wen, mun tim cam giac la la wen, mun thay doi ko khi la wen..may thang con trai la vay
    cang tim hieu la cang tu lam nhuc minh di theo duoi nguoi khac, toi luc hieu ra ban chat su viec (ma thiet su la cung dek co ban chat j) la ban da chet roi

  7. Bạn live and fight là ai mà mắng xối xả con người ta như vậy, thật bất lịch sự.
    @chủ blog: mọi người nói đúng đó em, chuyện gì rồi cũng sẽ qua, nỗi buồn nào rồi cũng tới hồi kết thúc. Việc em cần làm bây giờ là đi chơi nhiều cho khuây khoả. Nếu rảnh thì đi cafe với anh nhé 😉

  8. tai sao ban vo blog cua nguoi khac ban ko de y toi bai viet cua nguoi ta ma lai di chi trich nguoi khac..
    ban noi tui bat lich su o cho nao, cai chinh o day la tui chi mun cho ban tac gia biet ban than minh se bi nguoi khac nhin bang con mat lay luc van xin tren niem hanh phuc cua nguoi khac.. thu hoi coi co nhuc hay ko? thang kia thay nhuc vay, dam no nhin con dc 1/4 con mat..
    ban co muon noi j thi ban cung nen noi dung chu de, ko nen chi trich ca nhan nhu vay.. neu ban vo blog nguoi ta noi nhung loi nhu vay thi ban chi gay roi thoi ban ah, vay ai la nguoi bat lich su

  9. hai ban di do oi binh tinh lai di ban tessdao dang buong ma sao hai ban lai gay lon voi nhau vay mat cong ban tessdao buon do hai ban lam lanh voi nhau di nha nha nha nha

  10. PạN Tess j` j` 0y, mj`Nnk h0k mÚn í kj’N zì âU, nHưn máj pạN j` j` nàM mj`Nh bỨk xúk Wá.

    @ HH: Pạn nój mái ngừi kja nàj n0. mÀ pạN cg~ thía th0y. pạN n0’j wa n0’j lẠj h0k pHảj cg~ thía àK?

    @ lNf: fa~i n0’j xa0 pạN Wá mất li.k sỰ. Pạn dZjết za`i màh h0k c0′ zấu aj màh đo.k đc?

  11. Mình rất hiểu tâm trạng của bạn.
    Rất ủng hộ bạn tha thứ để quên, nhưng nên vì bản thân mình một chút, thoải mái với mình một chút, chứ không thì khi tha thứ xong thì bạn sẽ nhận ra mình mất nhiều thứ quý giá, ví dụ như : bạn bè, những niềm vui đang đến với bạn…
    Chuc bạn mau vượt qua nhé 🙂

  12. hix, mình cũng hiểu tâm trạng của bạn. Mình thông cảm và chia sẻ cùng bạn.
    Mong bạn chóng vượt wa nhé


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: